PHẢI LÀM GÌ ĐỂ QUÊN EM

  -  

Một câu chuyện tất cả thiệt cùng với niềm nhức của hiện tại với ám ảnh của thừa khứ đọng. Tặng phần đa trái tlặng vẫn son nhan sắc tbỏ phổ biến với 1 tín đồ cho dù thế nào đi nữa.


Viết mang đến Ngỗng pro – chúcanh sớm tìm kiếm được hạnh phúc.

Bạn đang xem: Phải làm gì để quên em

Ngân

Một ngày mưa... chuông điện thoại reo bài xích Vertu như mọi khi.Màn hình hiện lên chiếc chữ: "Ngânbờm is calling".

- Ừm... sao em?

- Anh ơi, mưa rồi.

- Ừ... mưa... ngủ thôi.

- Thôi, đừng ngủ mà anh.

- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ba ván dota làm sao.

- Em ghét anh rồi.

- Thế em muốn sao nào?

- Cafe đi anh.

- Lại coffe. Uống coffe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.

- Chả cần nhá. Có đi ko đây?

- Roài... Haizzz... Đợi anh năm phút.

- Nkhô cứng thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt với đừng tất cả mặc quầnđùi đó. Lemount nhé anh.

- Sao em biết? Hehe. Thế thì khoảng 30 phút, em cứ ra trước, gọianh bạc sỉu.

Một tiếng sau....

- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?

- Không, anh lạc đường.

- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.

- Thôi, anh xin lỗi cơ mà. Hì hì. Em gọi anh tất cả việc gì không?

- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà lại.

Nửa tiếng sau....

- Anhphải về thôi. Buồn ngủ quá.

- Từ từ đã, em bảo chuyện này.

- Nhanh như thế nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptopmang đến dòng Phương nữa.

- Em... yêu anh.

-Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá mon 4nhé!

-Em nói thật. Em không mê thích làm em gái anh... Mình yêunhau đi anh!

- Em khùng thật rồi, anh về đây.

***

Tối hôm đó.

- Buzz!!!

- ?

- Em xin lỗi

- Về chuyện gì ?

- Chuyện sáng ngày hôm nay... đừng giận nhé.. .em nói linh tinch cơ mà.

- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé ...

- Rồi nhưng mà.

- Hứa đi.

- Em hứa, anh rách rưới việc vượt.

- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?

...

1 tuần sau, 1/4.14 giờ 32 ."Tùngis calling"

- A lô. Sao mày?

- Ngân bị tai nạn giao thông vận tải, nhanh hao ra bệnh viện X đi.

- Mày định lừa ai hả thằng kia?

- Mày điên à? Tao lừa mi làm gì.

- Gì thế? Thế gồm chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng

- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu ... đếngọi tao ra đón.

- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng gồm lôi truyệnnày ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.

- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dốithì nhảy từ tầng nhị xuống chết ngay lập tức bây giờ. Nhanh khô.

- Được rồi? Tao tới ngay.

Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi bên trên taxi tôi rủa thầm thằngTùng: “Cứ chỉ ra rằng cá tháng 4 đi. Nhưng nếungươi dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy!”. Tôi bấm loạn số Ngân."Calling Ngân bờm".

Không liên lạc được...

***

"Ngân mất rồimày ạ".

“Ngân à, em vẫn thế,bao gồm lúc còn xinch hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anhxem như thế nào. Anh tưởng em không đam mê ngủ giống anh cơ cơ mà, cuộc sống gồm nhiều điềuvui, ngủ gì cơ mà lắm thế em, dậy đi! Em say đắm hoa ly vị nó đẹp đúng không? Anh ghétnó lắm, bởi vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một lọ hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵhoa ra là được nhưng mà, đúng không em? Hay anh để một nhành hoa ly vào tay em nhé,tay em lạnh vượt, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?

Anh đi tiễn em nhé Ngân.... Người ta để em vào một dòng thùng đen sì .... em nói em thích hợp màu xanh lá cây, saokhông có cái săng làm sao greed color nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy emnữa rồi.

Anh trồng ở đây mộtcây bạch đàn nhé, nó sẽ nắm anh ở mặt cạnh em.

Mỗi năm anh sẽ đếnthăm em một lần, anh hứa đó!!!”

...

Thấm thoắt, bố năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác bỏ traidạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà lại anh thì lại bị dính rồi... Nhưngchắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui tuyệt buồn? Bạn anh,đứa làm sao cũng bảo anh quên đi, vị em muốn thế mà lại, nhưng mà chúng nó bao gồm là em đâunhưng biết, đúng không?

Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em gồm thấykhông? Anh đã ko giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đếnnhiều đến nỗi anh cũng ko nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổiđiều này.

Trâm

Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi emđấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ nhưng mà. Cũngnhờ Phương cơ mà anh quen thuộc em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen thuộc Trâm. Nó luôn luôn nói vớianh nó là “đệ nhất mai mối” mang lại ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng,em nhỉ!

Phương nó lo mang lại anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nókhóc ngất mặt cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo mang lại anh. Nó sợ anh trầmcảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn luôn bị ám ảnh và ân hận vìbuổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em. Anh hận mình. Anh dàyvò bản thân trong những đêm vắng, mặt ly cà phê đen đắng ngắt. Anh chợt nhận raanh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân.Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy cơ mà vì chưng em, anh trở bắt buộc yếu đuối vậy đó. Anhcứ giữ bản thân vào trạng thái như vậy, mang lại tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửatrái tlặng mở hé, bước vào cuộc đời anh...

Trâm ko rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềmđạm nhưng không thua kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm cho anh đaukhổ như em. Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tyên anh, từng chút ít, từng chút ít một. Cô ấykéo anh ra ánh nắng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quákhứ đau buồn, mặc đến ban đầu anh không thèm quyên tâm với đoái hoài đến. Thế mà lại Trâmvẫn bền chí, kiên định đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấylảm nhảm mặt cạnh như đã làm những ngày trước đó nhưng mà anh không để ý đến.

Lần đầu tiên anh gồm cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày emra đi...

***

Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi coffe...

....

-Emyêu anh.

-...

-Dùanh bao gồm trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.

-Anhxin lỗi.

-Emsẽ chờ mang lại đến Khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnhanh khô, được chứ?

Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bốirối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mìnhthật thừa đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở mặt cô ấy...

Ngân à, có tác dụng như vậy là xấu đúng không? Như vậy là tất cả lỗi vớiem đúng không?

Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô nàng rấttốt. Cô ấy bao gồm một trung khu hồn vào trẻo vàntạo thơ, giống như em vậy. Trâm ko cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếuđã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó chịu hơn em nhiều. Nhưng chẳngbiết từ bao giờ, anh ko thấy khó khăn chịu vì chưng cô ấy nữa. Anh thường xuim đếnthăm em, hầu như là một bản thân, thỉnh thoảng tới thuộc Trâm. Anh kể với Trâm vềem, kể nhiều lắm. Kể về tính bí quyết của em, nhưng mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm.Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi nhưng mà ko thèm biết anh sống thế nào. Và,Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm mặt cạnh...

...

-Abên, lúc này bản thân gặp nhau được không?

-Hômni anh bận rồi. Mai em nhé!

-Khôngđược, phải từ bây giờ cơ.

-Vậythì không được rồi. Hôm nay anh ko về sớm được.

-Anhbận gì vậy?

-Ừm.Anh bận tí việc.

-ThămNgân à?

-Ừ.

-Maiđi ko được sao? Mai em đi cùng anh.

-Thôi,anh đi một bản thân cũng được. Vậy em nhé, tối anh gọi lại cho em.

Trâm vậy đấy em ạ. Cô ấy ko muốn anh gặp em. Cô ấy muốnanh nhanh hao quên em. Anh ko trách rưới Trâm. Trâm là một cô nàng nhân hậu. Cô ấymuốn anh quên em để anh ko phải khổ trọng tâm nữa. Nhưng Ngân à, hôm ấy là kỉ niệm6 năm ngày anh gặp em ở bậc cầu thang thứ 9 của đơn vị anh, em còn nhớ không? Hômđó anh đang ngủ trưa thì nghe tiếng nói chuyện chanh hao chua của con bé xíu như thế nào đấy màkhông phải mẫu Phương nhà anh. Tiếng nói cười làm cho anh ko thể ngủ được. Vậylà đẩy cửa phòng bước xuống cầu thang...

-“Cầu thang bên cậu bao gồm mấy bậc?

-Tớ chịu thôi, ai nhưng biết.

Xem thêm: Phô Mai Brie & Camembert Là Gì, Bốn Loại Phô Mai: 1 Dai, 2 Mềm, 1 Cứng

-Tớ đếm nhé. 1, 2, 3... Tớ rấtyêu thích đếm bậc cầu thang. 6, 7... Đi đâu tớ cũng đếm. 8, 9... Ơ, em kính chào anh ạ.”

Ngân, hôm ấy là ngày đầu tiên mình gặp nhau đấy. Làm saongày kỉ niệm thế này cơ mà anh lại không ở mặt em được. Anh đã thiết lập hoa ly mang lại emnhé, ngồi bên em đến tận tối cơ. Em cũng thấy đúng không? Nhưng tối đó anh vềcông ty thì thấy Phương chạy ra:

-Anhđi đâu nhưng mà giờ mới về? Gặp Trâm chưa?

-Ừm,gồm việc. Lát anh gọi đến Trâm.

-Anhbao gồm làm thế nào ko đấy? Hôm ni là sinc nhật Trâm. Nó đã rất ước ao anh. Đồ hâm.Ôi, em biết làm những gì với anh bây giờ hả giời!!!

Anh gọi đến Trâm. Nhưng cô ấy ko cầm vật dụng. Anh nhắn tincũng ko trả lời. Cô ấy giận anh lắm thì phải? Anh đã đến đơn vị cô ấy lúc nửađêm, nhưng cô ấy ko ra. Anh nhắn tin đến Trâm cùng đứng chờ. Anh muốn xin lỗicô ấy, làm như vậy là đúng, em nhỉ?

00h30’

Đèn sáng sủa, cửa mở. Trâm bước ra, mặt vẫn nguim lớp make upchưa kịp xóa.

-Anhxin lỗi. Anh ko biết từ bây giờ là sinc nhật em.

-...

-Chúcmừng sinh nhật em.

-Trễvượt rồi. Đã hơn 12h đêm. Qua sinch nhật em rồi.

-Emkhông nói là sinch nhật em yêu cầu...

-Vậylà em không nói bắt buộc anh ko để ý chứ gì? Em là gì của anh? Anh ác lắm. Anh vềđi, em không muốn chú ý thấy anh nữa. Người yêu là vậy sao?

-....

-Emghét Ngân. Cô ấy chết rồi nhưng vẫn gồm được trái tyên ổn anh. Còn em, cố gắng thếnhư thế nào cũng có hại.

-Emđừng nói vậy. Ngân không có lỗi gì hết. Lỗi là ở anh. Anh....

-Chúngbản thân chia ly thôi. Anh hãy cứ ôm hình nhẵn Ngân đi. Em từ bỏ.

***

Tôi với ám ảnh củathừa khứ

-Luân– Một giọng nói dịu nhẹ vang lên mặt tai tôi

-Ngân,em làm những gì ở đây? Em chết rồi cơ mà lại – Tôi sững sờ, dụi mắt.

-Ừ,nhưng em vẫn luôn dõi theo anh, ngốc ạ.

-Anhnhớ em lắm.

-Emcũng vậy. Nhưng bao gồm người cũng rất nhớ anh.

-Aicơ?

-Côấy xinh, anh nhỉ?

-Trâmà? Ừ. Nhưng cô ấy ghét anh rồi.

-Khôngphải đâu, cô ấy vẫn yêu thương anh nhiều lắm. Chỉ là anh ngốc không nhận thấy điều đóthôi.

-...

-Anhđến với Trâm đi nhé. Cô ấy vẫn chờ anh.

-Cònem?

-Emlà thừa khứ, Trâm là hiện tại cùng tương lai của anh. Anh cần phải biết buộc phải giữgì, cùng bỏ gì chứ.

-NhưngTrâm ko ưng ý em, cô ấy ko muốn anh gặp em, em không buồn sao?

-Phươngko nói với anh về tâm lý phụ nữ à? Cái đó người ta gọi là tị. Vì yêu anhđề nghị Trâm mới ghen tuông, anh phải cảm thấy hạnh phúc bởi vì điều đó chứ.

-Nhưnghen...anh cũng yêu em, Ngân. Anh không quên em được. Sao hôm đó em không khóchả Ngân, nếu em khóc giống như Trâm, gồm lẽ, anh đã không xoay đi như thế.

Ngân mỉm cười:

-Anhngốc lắm. Đó đó là điều khác biệt giữa bọn em. Cũng có thể, em đã ko dũngcảm để níu kéo anh như Trâm.

-....

-Giờthì nói em nghe, anh yêu thương Trâm rồi, đúng không?

-Anh...

-Anhgồm buồn lúc chia ly với cô ấy không?

-Thựcra...

-Nhìnxem trên người anh bây giờ là gì? Bức ảnh của nhì người, đẹp lắm anh ạ. Tối quaanh ôm nó ngắm nghía rồi ngủ quên thời gian làm sao ko biết đấy. Anh nhớ Trâm lắm,đúng không?

-Ngân,đừng hỏi anh nữa. Anh đau đầu lắm.

-Đượcrồi. Vậy là em đã gồm câu trả lời. Luân, nghe em nói này. Anh đừng dằn vặt mìnhbởi dòng chết của em. Có chăng, đó là vì số phận. Em ko trách rưới anh đâu. Dũngcảm lên anh. Trâm là một cô nàng hoàn hảo. Và hơn hết, cô ấy yêu thương anh. Em vẫnluôn luôn muốn anh hạnh phúc.

-Ngân,nhưng anh...

-Cònem, anh hãy giữ hình nhẵn em trong tâm gồm lẽ tốt hơn. Đừng nhớ em quá như bâygiờ, em vẫn ở bên anh mà lại, người ta chỉ thật sự chết Lúc bị lãng quên thôi...

-Vậyanh phải làm cho gì?

-Đếnvới Trâm, anh nhé! Em phải đi rồi. Từ giờ phút ít này, em sẽ không gặp anh nữa.Nhưng nhớ rằng, em vẫn luôn dõi theo anh đấy.

-Ngân!Cho anh...ôm em, được không?

Ngân lắc đầu, mỉm cười. Nụ cười vẫn xinch như ngày như thế nào, nhưngcó chút gì đó xanh rớt hơn trước.

-Không.Em là một linch hồn. Mà linc hồn thì không chạm vào được. Nhớ nhé anh, em là quákhứ. Hiện tại với tương lai mới là thứ anh cần hướng tới.

“Luân à, anh biếtkhông? Em vẫn yêu anh. Hãy thể hiện rằng anh vẫn yêu thương em bằng phương pháp sống thậthạnh phúc nhé”

...

Trong một loáng, tôi thấy Ngân vụt mất khỏi tầm với củatôi. Tôi gọi tên em, nhưng cổ họng ko thể phạt thành tiếng, chỉ ú ớ những âmthanh vô nghĩa.

Tôi choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ ko tròn. Trời đã sáng.Ánh nắng xuyên thẳng qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi ngồi dậy, trán vẫn lấm tấmmồ hôi. Trên người là chiếc khung người tất cả bức ảnh tôi chụp thông thường với Trâm.

...

Vậy là Ngân đã ở đây tôi. Tôi ko mơ. Rõ ràng tôi đãcảm nhận được điều đó. Nhưng sao thế này, tôi lại muốn gặp Trâm...

“Đến với Trâm, anhnhé.”

Những lời của Ngân như vẫn văng vẳng bên tai tôi. Cô ấy nóiđúng. Tôi phải trở lại là chính mình thôi. Đã thừa thọ rồi kể từ khi Ngân ra đi,tôi vẫn giữ nhẵn hình ấy cơ mà ko biết đến sự hiện diện của ai không giống. Tôi đã từchối tình thương của Trâm. Tôi đã có tác dụng cô ấy buồn...

“Cô ấy vẫn yêu thương anh nhưlời em nói, đúng không Ngân?”.

Hai mon sau ngày chia tay...

Hình như, anh nhớ Trâm, Ngân ạ.

***

Mở cửa trái tim

Tôi tải một bó hoa ly thật khổng lồ, đến thăm Ngân. “Lần cuối, Ngân nhé. Từ giờ mỗi năm anh sẽđến thăm em một lần, như anh hứa thôi. Sẽ không tồn tại ngoại lệ đâu nhé. Em khônggiận anh chứ? Anh sẽ gặp em trước lúc đến xin lỗi Trâm. Cô ấy sẽ tha thứ choanh, phải không?”

Tôi đứng sững lại trước mộ Ngân. Trong một nhoáng tôi đãnghĩ là mình quan sát nhầm. Nhưng đến Khi người đó xoay lại, tôi sững sờ...

Là Trâm.

Và trên mộ là một bó hoa ly.

Không biết Cửa Hàng chúng tôi đã đứng quan sát nhau trong bao thọ. Chỉđến lúc những giọt nước mắt của Trâm trào ra, tôi mới sực giật mình.

“Ngân, em thấy chưa? Trâmko ghét em đâu, đúng không?”

-Anh,em xin lỗi...

-Vìchuyện gì?

-Emđã bắt anh phải quên Ngân. Nhưng em không đúng rồi. Bắt bé người quên một ai đó khihình trơn của cô ấy đã thấm sâu vào tyên ổn là điều không thể, và còn độc ác nữa.

Tôi bước tới đặt bó hoa trên mộ rồi nói với Ngân, nhưng cũnglà với Trâm:

-Ừm,Ngân à. Từ giờ anh sẽ tập quên em, được chứ. Em muốn thấy anh hạnh phúc đúngkhông? Anh, hình như, đã search thấy hạnh phúc rồi. Anh, hình như đã kiếm tìm được cáchđể quên em rồi...

Trâm sững người quan sát tôi, mắt vẫn ngấn lệ. Trong một loáng,cô ấy như hiểu ra tất cả. Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, Trâm ôm lấy tôi khóc nấclên. Và tôi, lần đầu tiên, đưa tay ôm một người đàn bà.

“Ngân à. Ấm lắm. Anhcảm nhận rất rõ. Anh nghe được tiếng trái tlặng anh đang đập loạn nhịp. Có phải,anh yêu Trâm rồi không em?”

-Anhà. Đừng quên Ngân, anh nhé. Chúng mình hãy thuộc nhớ tới cô ấy. Người ta chỉthật sự chết Lúc bị quên lãng thôi...

Tôi buông Trâm ra với chú ý vào cô ấy. Câu nói này, Ngân cũngnói với tôi đêm qua. Có chăng, đêm qua Trâm cũng mơ thấy Ngân?

Nhưng tôi nhanh chóng quên đi câu hỏi đó, bởi lúc này chúngtôi đang nắm tay và bước đi cùng cả nhà.

“Ngôi nhà” của Ngân khuất dần sau lưng Cửa Hàng chúng tôi.

“Ngân, em có thấy anhđang hạnh phúc không?”

***

Em thấy rồi...

Cây bạch đàn đangđung đưa...

Tiếng hát hòa vàogió.

Em đứng nơi đây, linhhồn em phụ thuộc vào cây bạch đàn năm ấy.

Một mình, nhưngkhông cô độc đâu anh. Vì em biết, anh sẽ ko bao giờ quên em.

Và cô ấy, một ngườichưa bao giờ gặp mặt, cũng sẽ thuộc anh, nhớ về em.

Em hạnh phúc lắm.

Anh có nghe thấytiếng hát không? Hòa vào gió ấy.

Hay những tiếng cườinhỉ?

...

Xem thêm: 10 Game Mario Hay Nhất Cho Android Đơn Giản, 10 Game Mario Hay Nhất Cho Android

Ừm, đêm qua, em đã bướcvào giấc mơ của Trâm...