Đạp Tuyết Tầm Mai Nghĩa Là Gì

  -  

*
*
Buổi sáng mùa đông năm ấy, tu viện Thiên Môn, phía Bắc thị xã Odeti, bỗng dưng mở ra một bạn khách hàng kỳ lạ. Không biết y bao nhiêu tuổi cơ mà nom đã già cỗi lắm. Lão vác một nhánh mai lớn nặng và thò tay đơ chuông cổng tu viện.

Bạn đang xem: đạp tuyết tầm mai nghĩa là gì

Lúc ấy tuyết đang rơi, đường sá đậy từng lô tuyết tròn, khấp khểnh nlỗi mộ địa, không một nhẵn fan lai vãng. Gió Tây Bắc ào ào thổi qua, tung tuyết rát mặt. Ttách nặng trĩu nại, đục, đầy vẻ hăm dọa, chắc rằng đề nghị rét mang đến mươi độ âm.

Người khách hàng quấn loại áo bông đang thương hải tang điền với phong trằn thừa đỗi. Đôi ủng da cũng đã xờ xạc và điêu linc như thế. Không biết y đã dẫm qua từng nào non sông new đến được nơi này.

Một nhà sư khổng lồ, cao, cà-sa quấn kín fan, tay đung gửi chùm chìa khóa, dáng vẻ tức bực ra mở cổng tu viện. Y trì trệ dần. Ở đâu ra người khách kỳ quỷ quái này? Và nhành mai nhỏng thần thông diệu hóa cầm kia? Làm sao lại có được nhành mai đương độ khi tuyết băng nlỗi vẫn trùm tủ xứ này, cây cối chỏng chơ gần như que cọng vượt qua tự biển lớn tuyết nuốm kia thì không hứa hẹn một mầm xanh làm sao cả. Giữa loại trơ trụi của ngày đông, trông rất nổi bật lên nhành mai mơn nõn, điểm lác đác mấy nụ tiến thưởng tươi nlỗi thử thách và bông lơn cùng với hóa công! Người khách - mẫu lão già krúc đế kỳ khôi này -ví dụ là vẫn đứng kia thôi: Bất động, lạnh lùng, hai con mắt sáng sủa đục, chậm rì rì cơ mà bình tĩnh. Đấy là sự việc nghỉ ngơi của con ngựa già dẻo dai, hiển hách sau đoạn đường xa lao nhọc.

- Quý tôn ông hẳn là không gõ lầm cửa đấy chđọng ạ? Nhà sư dtrần dặt chứa tiếng hỏi.

- Không lầm đâu! Người khách hàng đáp, giọng nhỏ tuổi, tuy thế luồng khá hình như đi xoáy vào tai.

Nhà sư thất sắc, lag lùi một bước, lát sau bắt đầu trấn tĩnh lại:

- Xin cho xấu đạo tốt là vào tu viện để chạm chán ai? Có vấn đề gì?

Người khách hàng như thoáng mỉm cười rồi tiếng nói như làn gió mùa rét thu non mẻ:

- Nó như thế này! Khách nói nhỏng tỏ bày - lão đang làm cho phiền đức bên ca tòng một chút thôi. Đại đức ạ! Lão xin được gặm nhành mai này vào một trong những dòng lọ tương thích, mà lại đúng là thích hợp đấy nhé! Lão nhấn mạnh rồi ngước chú ý trời - Tiết dương nguyên cũng không còn bao chày, có một nơi bắt đầu mai đúng độ nhằm công ty cvào hùa thưởng trọn xuân, cũng là 1 nhã trúc đấy chứ? Chẳng tuyệt bao gồm trngơi nghỉ xấu hổ gì ko ạ?

- Dạ không! Nhà sư vội vàng đáp nhưng dường như chần chừ - sao lại sở hữu chuyện kỳ quái như vậy? Bần đạo có nghe lầm chăng? Có điều kiện gì chăng?

Người khách lại tủm tỉm mỉm cười, cất giọng nhẹ dàng:

- Đại đức ạ! Nếu đó là bài toán cúng nhường nhịn thì hẳn là giỏi chứ?

- Đúng vậy! Nhà sư đồng ý - bài toán cúng nhường thì chẳng tất cả gì trlàm việc trinh nữ, và lại vô cùng quý giá nữa, thưa tôn ông!

Nói xong xuôi, nhà sư nhấc tay đẩy cánh gỗ lim dày.

Hơn ai không còn, đơn vị sư hiểu rõ quý hiếm của nhành lão mai nọ, dẫu nngu xoàn cũng ko mua được. Sau rất nhiều ngày tuyết giá chỉ là mùa xuân, nhưng mà mùa đông năm nay chắc là kéo dài ra, hoa anh đào đã nlàm việc muộn. Suốt cả vùng Tây Bắc này sẽ không tồn tại được một nụ hoa tươi. Tại vùng kinh thành, mấy năm về trước, thiên hoàng cũng có được mấy cành vị những bên lái buôn Trung Hoa đưa về phụng dưng, nhưng chắc hẳn rằng cần yếu sánh được với cỗi mai hoàn hảo nhất này. Người tuyển lựa nó chẳng đề nghị là 1 trong nhỏ bạn đều đều. Cành mai này thì bậc đế vương vãi cũng quanh đó tầm mong ước. Cỗi mai xứng danh nhằm trong một cái lọ cổ quý màu sắc tkhô giòn ngọc điểm tuyết vân, bỏ trên mẫu kỷ được làm bằng gỗ trầm hương thơm, chẳng phải tủ gnóng vá chỉ xoàn chỉ bạc. Được bình mai vô giá bán này, lừng danh nhà ca dua vẫn lan cho tới vùng đế đô, chắc hẳn rằng thiên hoàng đã tìm đến cùng với thiên hậu, đồ vật hậu lẫn tùy tùng phần đông. Và như thế, đơn vị ca tòng sẽ có chút bổng lộc, sinh sống đầy đủ vài tháng. Trong khi, những tao nhân mặc khách tha hồ tìm đến để ngâm vịnh, xướng họa. Thơ phú sẽ được trân trọng viết lên giấy bạch vân, hoa tiên, xuyến chỉ, nguyệt cung điện... nhằm bác ngơi nghỉ khách hàng mặt đường, viện trà, thỏng hương thơm tiệm... Mà hễ có tài năng tử tất có mĩ nhân, biết bao nhiêu là tía hồng kiều mị lả lướt vào ra, đông vui như ngày hoa bướm hội.

Miên man suy tưởng, rạng rỡ thú vui, nhà sư đã dẫn khách mang lại Nghinh Phong con đường hồi nào chẳng hay. Cả cvào hùa đổ xô lại, sửng sốt, không còn chú ý khách kỳ lạ lại chú ý nhành mai: cành, nhánh phân bổ hài hòa, gốc lớn Đen sần sù, gân guốc, dính đầy rêu đá. Đẹp nlỗi tranh!

Sư tri sự bước lại. Sau lúc biết chuyện, một cái lọ cổ được có ra. Người ta chuẩn bị đông đảo máy cho khách hàng cắm nhành mai vào đấy.

- Không được! Khách nói Khủng giọng, hoàn thành khoát - Không say mê hợp! Giọng oang oang đinch cả tai rất nhiều bạn.

Xem thêm: Chơi Game SắP XếP Nhà CửA: Trò Chơi Trang Trí ThiếT Kế SắP XếP

Nhóm thiền sinc hoảng kinh, dạt ra xa. Sư tri khách hàng lễ độ nói:

- Thưa tôn ông! Đây là mẫu bình cổ nhất, quý nhất, đẹp nhất của tu viện.

Người khách hàng có vẻ như không thích các lời, có một mực không đồng ý. Một vài giờ đồng hồ thì thào. Nhưng cực hiếm của cỗi mai bắt bạn ta đề nghị chiều lòng vậy. Rồi mấy chục chiếc lọ nữa được sở hữu ra, khách vẫn không vừa ý. Cả ca tòng đã trầm trồ bực bội vì chưng sự giận dữ này, một vài ba lời bất may mắn, mạn thượng vẫn nho nhỏ tuổi thốt ra.

- Có một loại lọ cổ! Khách chậm chạp nói - ko quý lắm! Trên mồm bình đã sứt nhị vị trí. Một khổng lồ bằng đồng tiền có phù điêu của Thánh đức Thái tử. Một khổng lồ bởi miệng bình thường rượu niên đại Suy Cổ Thiên hoàng. Men màu thúy lam, song nơi lửng ửng color hoàng yến; con đường hoa vnạp năng lượng thủy tiên chạy chỉ thêu màu sắc thanh khô tbỏ rạng...

Ai nấy hầu như ngơ ngác. Vài vị thượng tọa niên cao, lạp phệ nhăn uống trán, nhíu mày. chịu. Không ai biết ất gần kề gì chiếc lọ ấy.

Hòa thượng viện trưởng đã đọc sách nghỉ ngơi Thính Tâm mặt đường sau khoản thời gian nghe thượng tọa tri khách trình bày câu chuyện về bạn khách, cỗi mai với dòng lọ, ngài gấp buông sách, chụp vội vàng loại gậy lê, không kịp xỏ hài, đã nhỏng đám phù vân lướt nhanh hao ra phía trước.

Bốn tia đôi mắt chạm mặt nhau. Những ánh sao nháng lên. Hòa thượng rùng bản thân. Không khí tĩnh lặng, lưu lại. Đột ngột, hòa thượng hiểu to lên:

- Kỵ lư thừa tiểu kiều

Cảm thương thơm mai lạc hoa...

Lạ lùng thay! Đôi đôi mắt khách hàng chớp chớp, nháng mờ nlỗi tương đối sương. Hai câu thơ tê được liên tục nlỗi gió xao qua ndở hơi lau:

- Cổ nhân sầu bạch phát

Kỷ độ tbỏ giữ hà!”

Hòa thượng viện trưởng lắc lư nlỗi chao sóng:

- Các con! Ngài cố lốt sự xúc hễ - Chiếc lọ cổ ấy các con lừng khừng là bắt buộc. Đấy là di thiết bị của tổ tiên, ta giữ giàng bí mật đáo sinh hoạt Tàng Vân những. Lão tôn ông trên đây không phải là người kỳ lạ. Tạm thời những nhỏ ai về phòng nấy. Ta đang rỉ tai cùng với các con sau.

 

Tổ sư knhì đánh ca dua Thiên Môn, vốn là chưởng môn một tông phái võ học lừng danh. Sau khi nghe đến pháp thấy đạo, ngài vươn lên là võ mặt đường thành thiền đức mặt đường, lần lượt thú giáo những cao tăng, sau đó thâu thừa nhận đồ đệ cả tăng lẫn tục. Ngài lựa chọn một tuyến phố riêng lẻ. Các đồ đệ của tổ tông yêu cầu trải qua 1 thời hạn cần lao khổ hạnh - về đạo, về võ học cũng giống như văn chương thơm, thẩm mỹ và nghệ thuật... Có người đã đi mọi cỗ môn chuyên biệt, đề nghị sau này Thành lập, bọn họ rất có thể xuống núi theo con đường tùy duyên hạnh nguyện. Đấy như thể tiền lệ để gạn mèo tra cứu tiến thưởng, huấn luyện hồ hết bản lãnh tăng tài làm giềng mọt mai hậu mang lại cửa ngõ thiền lành.

Xem thêm: Qua Mỹ Nên Học Ngành Gì ? Cách Để Định Cư Mỹ Hợp Pháp? Bạn Có Biết 10 Ngành Du Học Sinh Mỹ Nên Lựa Chọn

Cứ đọng hàng năm gần kề Tết, tiên sư cha mang lại sửa sang thu vén sớm muộn, đốt hương, xông trầm rồi bác làm việc loại kỷ một bình mai. Bên cơ vách nứa thập thò vài ba câu đối. Bên này vách nứa lấp loáng câu thơ trên mhình họa giấy mộc vân:

“Kỵ lư vượt tiểu kiều

Cảm thương thơm mai lạc hoa

Cổ nhân sầu bạch phát

Kỷ độ thủy lưu lại hà!” (1)

Bài thơ này được tiên sư chnghiền ra tự tranh ảnh thi họa ngơi nghỉ mẫu lọ cổ - kể từ năm năm đầu tiên Khi lần môn sinh đầu tiên xuống núi. Rồi năm năm trang bị hai nữa qua đi, bài bác thơ cũ được viết lên trên giấy tờ bắt đầu, cành mai được chắt lọc cần lao hơn, cành nhánh tỉa tót thẩm mỹ rộng - vẫn không có bóng dáng tín đồ môn đệ nào trsống về!

Từ nhị mươi mon chạp, trong những năm tuyết tung nhanh chóng, tổ tiên thường xuyên lấn sân vào cơn nhập định nhiều năm. Ngài ngồi bên trên nệm cỏ, đôi mi bạc kéo xiên như hai vệt tuyết, vừng trán cao nhẵn nhẵn nlỗi vách đá cđộ ẩm thạch. Bình mai hiện thời đang là 1 tác phđộ ẩm nghệ thuật hoàn hảo và tuyệt vời nhất. Bài thơ bây giờ rõ là đường nét chữ sẽ muốn hóa thành rồng nhằm bay lên mây xanh! Nhưng sự đón ngóng có vẻ đã mỏi mòn, chỉ có ngọn gàng gió đông thì thào phảng phất qua nhỏng cợt, nhỏng trêu! Qua cánh cửa tròn chú ý ra vùng đồi mấp mô, số đông cánh đào bung lộc mởn, lưa thưa mấy nụ “hồng vân đánh trà” ửng đỏ như điểm chu sa - cha ông ngồi chú ý bất động đậy. Có lẽ làm sao cha ông đã dừng lắng cả thân tâm để riêng biệt chiếc lá thô rơi tốt tiếng bước chân khe khẽ thân thuộc vị trí kia triền núi? Tổ sư gồm xả thiền khô vài ba lần, kháng mẫu gậy lê, đủng đỉnh cô liêu theo triền núi xanh syên đần, bóng cắt thân nền trời quạnh vắng hiu. Tiếng chyên ổn núi hót vút ít lên ko. Mấy con đường mòn ngoằn ngoèo bò lên tu viện, heo hút. Vẫn không tồn tại một bóng ma nào!

Buổi giảng pháp đêm giao vượt, tiên nhân ngồi bên trên chiếc bồ đoàn, trường đoản cú xa, phất tay áo rộng. Một làn gió quật tới. Chiếc lọ cổ giống như được chà thành men bóng. Màu thúy lam hốt nhiên sáng lên, hiện nay rõ ràng, biến hóa năng động hơn, bức tranh: “Đạp tuyết tầm mai”.